Thân còng

Thân còng
Thơ – Lê Văn Duy
Thời thơ ngây nàng áo dài trắng thướt tha
ngồi bên thềm Niệm Sư từ dưới bóng cây phượng vĩ
tôi âm thầm trong ký túc xá tha thẩn lén nhìn nàng qua bóng lá xanh cây còng bên hông trường
Nàng yêu chùm hoa phượng rớt bên thềm
tôi yêu cây còng lá mãi xanh
yêu cả tiếng trái còng cong lưỡi mác
nổ bung trời lách cách hạt vàng rơi
nàng ngoảnh mặt trước thân xác trái còng tan tát vở đôi
quên thân phận cậu học trò ẩn mình trong ký túc xá
Mùa hè tôi về quê thăm mẹ
mẹ dậy sớm pha cho con trai tách cà phê đen nóng
trộm nhìn dáng mẹ tôi ngậm ngùi nhớ cây còng bên hông ký túc xá
bỗng hiểu vì sao cây còng già lá mãi xanh
Nàng đã bỏ lại bên thềm cũ
một chùm hoa phượng đỏ
đi xa thật xa
tôi vẫn cứ yêu thân còng già lá mãi xanh
như mẹ tôi nén cơn đau tận đáy lòng sâu thẳm
nở mãi nụ cười hiền
gượng người đứng thẳng

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *