Sang sông

Sang sông
Là tên truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp. Đại thể, một nhà sư, một nhà thơ, một nhà giáo, một tay giang hồ, hai tên buôn đồ cổ, hai mẹ con, một cặp tình nhân, và một chị lái đò trên một chuyến đò sang sông.
Rồi đứa trẻ vô tình cho tay vào chiếc bình quý của bọn buôn đồ cổ. Và bàn tay bé bị mắc lại. Bọn buôn đồ cổ đòi chặt tay đứa bé để cứu chiếc bình cổ. Các ông nhà thơ, nhà giáo, nhà sư lúc trước bình luận rất hăng thì im bặt. Bà mẹ thì đương nhiên hoảng hốt vì con.
Lập tức, anh giang hồ rút côn đập tan cái bình để cứu đôi bàn tay đứa trẻ. Anh soái ca tay vừa quệt sạch lông tình nhân vào mạn thuyền, vừa rút ra chiếc nhẫn mấy chỉ đưa cho bọn đồ cổ, để an ủi và cùng anh giang hồ kết thúc cuộc giằng co.
Xong rồi, giải tán.
Đứa trẻ giữ được đôi bàn tay thì sẽ có thể làm được cơ man thứ. Kể cả chiếc bình tuyệt tác đã bị đập bỏ.
—-
Tôi cám ơn rất nhiều những người đã quan tâm inbox.
Thực sự rất buồn.
Nhưng quá khứ dù có đẹp đến thế nào mà cản trở tương lai thì có lẽ cũng nên mạnh mẽ bước qua.

You may also like...

10 Responses

  1. Nguyễn Hà Thành says:

    Trong chuyện làm gì có lông nhỉ

  2. Hiếu Đỗ says:

    mai ship bưởi nhé. nhớ lên cquan. mịa

  3. Son Ha Le says:

    Đọc NHT từ thời còn nhỏ, lúc đó không hiểu nổi sao nó lại rụng ra và dính đến thế.
    Lớn rồi mới thấy đúng…

  4. Tri Thức says:

    Với trường hợp cụ thể nào đó, cũng khó biết thế nào là quý, nhỉ. Sang sông là sang sông, cả đoàn người vẫn an toàn, nguyên vẹn, trên một con đò…

  5. Phạm Mỹ says:

    Ơ, đi đâu đâu

  6. Đức Lộc Nguyễn says:

    Chú đi bỏ lại cả đoàn, sang sông 1 mình à?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *