Hàng năm

Hàng năm, vào ngày này 07/9, nguời dân nước Mỹ lại tưng bừng kỷ niệm “Ngày Grandma Moses toàn quốc”, cũng là mừng ngày sinh nhật của Anna Mary Robertson Moses (07/9/1860 – 13/12/1961), nữ họa sĩ nổi tiếng với tên gọi “Grandma Moses”. Bà quyết cầm cọ theo hẳn nghiệp vẽ vào năm 76 tuổi,nhưng ngay từ khi còn sống, bà gần như đã trở thành huyền thoại mang tính biểu tượng của di sản nghệ thuật Hoa Kỳ – thế kỷ 20. Bà là một trong những họa sĩ dân gian được yêu quý nhất Hoa Kỳ là tấm gương tiêu biểu cho một người phụ nữ dù khởi nghiệp hội họa ở độ tuối rất cao song đã thành công vang dội nhờ tài năng và tình yêu nghệ thuật.
Bằng bút pháp hiện thực giản đơn, với không khí hoài cổ và màu sắc tươi sáng, nữ họa sĩ đã miêu tả cuộc sống của những nông trại giản dị, tươi vui và không kém phần dí dỏm của làng quê Mỹ thời xưa cũ – những hoài niệm luôn ám ảnh tâm trí bà: đây là cái cảm giác phấn chấn của một buổi sáng tuyết rơi đầu đông, đó là khung cảnh rộn ràng chuẩn bị cho Lễ Tạ Ơn, và màu xanh non mởn của mùa xuân đang tới kia nữa.
Grandma Moses say mê cảnh trí bất cứ nơi nào bà tới. Người phụ nữ hoạt bát, nhỏ nhắn, với đôi mắt xám tinh nghịch và sắc sảo, luôn quan sát kỹ lưỡng tất cả những gì xảy ra xung quanh, và gần như vẽ không ngơi tay cho đến tận những ngày tháng cuối cùng.Trong 20 năm cuối đời, bà đã sáng tác hơn 3600 bức tranh. Kiệt tác “Sản xuất đường” của bà từng bán được tới 1,2 triệu đô năm 2006. Còn bức “Lễ hội vùng quê” năm 2009 đã được nhà Sotheby’s đấu giá thành công cũng chẳng kém: 1,1 triệu đô giá chốt.
Hiện các tác phẩm của bà là tài sản quý giá của hơn một chục bảo tàng nghệ thuật ở Hoa Kỳ, được treo trong Tòa Bạch Ốc, và thuộc nhiều bộ sưu tập danh tiếng trên thế giới.
Và một số câu nói để đời của Grandma Moses:
“Đôi khi tôi nhìn ra ngoài khung cửa để tìm màu của bóng râm hay những sắc lục cỏ cây muôn trạng, song một khi đã sẵn sàng vẽ, tôi sẽ nhắm mắt lại và chỉ mường tượng về một khung cảnh duy nhất.”
“Có cảm hứng rồi thì tôi bắt đầu vẽ; Mà rồi tôi sẽ quên đi tất cả, tất cả mọi thứ, ngoại trừ nỗi lo làm sao vẽ ra được để mọi người biết chúng ta đã từng sống thế nào.”
“Vẽ [được] tranh không quan trọng. Điều quan trọng là phải [vẽ] luôn tay.”
“Tôi vẽ từ trên xuống. Từ trời cao, sau đó đến những ngọn núi, rồi tới những ngọn đồi, sau đó là đến những ngôi nhà, rồi gia súc, và cuối cùng mới đến người.”
“Nếu không bắt đầu vẽ tranh, tôi sẽ nuôi gà.”
“Life is what we make it, always has been, always will be.” -Grandma Moes-
Nymphnguyen
(Trích nguồn Fb Pham Long)

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *